• Hoạt động
  • Công đoàn - đoàn trường - đội TNPT
  • Lời yêu thương
  • A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

    Nỗi nhớ mùa đông

     Tôi yêu cái lạnh buốt của mùa đông cứ chút một…chút một…len lỏi, xâm chiếm. Tôi yêu những ngày trời mưa tầm tã, thích cái cảm giác mưa tát vào mặt se buốt, thích đứng ngắm màn mưa ...
    Tôi thích hương vị ấm áp dị dàng của mùa xuân với những cánh én chao nghiêng, với cái màu xanh mướt của những chồi non vừa nhú. Tôi cũng thích cái nắng hè oi nồng với sắc tím của bằng lăng lãng đãng trên những con phố quen thuộc. Tôi cũng mê đắm khung cảnh quyến rũ của mùa thu với khung trời xanh biếc thấm đẫm sắc vàng của lá. Ấy vậy mà tôi lại yêu mùa đông nhất.

              Tôi yêu cái lạnh buốt của mùa đông cứ chút một…chút một…len lỏi, xâm chiếm. Tôi yêu những ngày trời mưa tầm tã, thích cái cảm giác mưa tát vào mặt se buốt, thích đứng ngắm màn mưa giăng khắp lối. Tôi yêu những cơn gió thoảng qua nhưng lại mang cái rét ngọt ngào khiến người ta không thể nào quên được dư vị của nó.

              Mùa đông lại về trong nỗi nhớ dịu ngọt. Trong cái rét đầu mùa, tôi lại có những phút giây chơi vơi với tuổi thơ.

              Tôi nhớ những buổi sớm mùa đông, mưa vẫn giăng mắc, gió vẫn ào ạt thổi. Bụi chuối sau nhà lá kêu xào xạc. Mẹ thức dậy sớm, lục cà lục cục sau gian bếp nho nhỏ. Mẹ lại nhóm lửa theo thói quen của mỗi buổi sáng sớm. Lúc đó, tôi trở dậy, chân trần sà vào lòng mẹ để tìm hơi ấm. Trời sáng rõ chút một, mẹ bế tôi đặt lên yên sau của chiếc xe đạp cũ, đưa tôi tới trường. Mùa đông lạnh, túi áo mẹ lại dày, bàn tay nhỏ bé của tôi lại được ủ ấm. Đó là những ngày ba đi làm xa nhà.

              Tôi nhớ những ngày mùa đông, đường làng quạnh quẽ bóng người, hun hút gió, hun hút mưa. Mẹ đi làm, tôi ở cùng bà ngoại. Ngóng mẹ về cứ chạy ra chạy vào, mưa làm ướt chỏm tóc mỏng được mẹ cẩn thận cột cao. Ông bà thấy vậy, lấy chổi lông gà quất cho mấy cái thật đau. Mắt lại ươn ướt, đợi mẹ về để được mẹ dỗ dành. Khi mẹ xuất hiện trong màn mưa, lại nhảy cẫng lên đón lấy từ bàn tay lạnh của mẹ gói kẹo với những viên kẹo xanh đỏ tím vàng.

              Tôi nhớ những ngày mùa đông, khi cha trở về sau những kỳ nghỉ phép. Mẹ đi chợ từ sớm, mua về những món đồ tươi ngon. Cả nhà lại được ngồi bên nhau quanh mâm cơm mẹ nấu với cá bống kho tiêu, cá khô rim tỏi ớt và bát canh rau nấu cua đồng. Mẹ nấu ăn bao giờ cũng ngon. Dường như mọi tình cảm của mẹ được ủ sẵn trong những món ăn ngon để dành cho cha con tôi.

              Tôi nhớ những ngày mùa đông, khi cha qua đời, tôi đi học xa nhà, mẹ tiễn tôi đi trong ngày giá lạnh. Lúc đó, tôi không dám quay đầu nhìn mẹ. Tôi  sợ ánh mắt mẹ dõi theo làm tôi không cầm được nước mắt. Và tôi sợ nhìn bóng dáng mẹ cô đơn, lầm lũi đứng trong mưa. Để rồi những ngày đông ở Huế, tôi lại nhớ mẹ vô cùng. Căn phòng trọ nhỏ lợp mái tôn mỗi khi mưa đổ nghe lòng buồn nặng trĩu. Nhớ da diết bàn tay gầy của mẹ chăm sóc tôi từng li từng tí. Tôi nhớ bóng dáng mẹ nhỏ bé nhưng chứa đựng cả khoảng trời rộng lớn. Tôi nhớ những món ăn mẹ nấu, nghi ngút khói và ngon vô cùng. Tôi nhớ những đêm mưa mẹ đi trực bệnh viện lại lóc cóc đi theo mẹ. Hai mẹ con cứ nép vào nhau, che mưa cho nhau. Tôi thèm cảm giác những ngày đông được ở bên mẹ.

              Mùa đông nay, mẹ - con lại có nhau. Tôi lại được sà vào lòng mẹ, được mẹ ủ ấm. Được bình yên bên mẹ. Và có lẽ, tôi yêu mùa đông là bởi trong ký ức tôi, mùa đông luôn có mẹ.

                                                                        Nguyễn Thị Hoài Thu


    Nguồn:trunghocchuvanan.edu.vn Copy link
    Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
    Click để đánh giá bài viết