• Hoạt động
  • Công đoàn - đoàn trường - đội TNPT
  • Lời yêu thương
  • A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

    Nơi lưu giữ kỉ niệm

     Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng trải qua những khoảnh khắc đẹp, những khoảnh khắc buồn, vui…không thể nào quên được. Theo vòng quay thời gian, nó được đánh dấu bằng một thứ gọi ...
                      Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng trải qua những khoảnh khắc đẹp, những khoảnh khắc buồn, vui…không thể nào quên được. Theo vòng quay thời gian, nó được đánh dấu bằng một thứ gọi là “kỉ niệm”. Với tôi, cuốn phim “kỉ niệm” vẫn đang dày lên, nhiều lên từng ngày, vẫn hấp dẫn, vẫn khiến tim tôi hồi hộp, chờ mong. Đó chính là cuốn phim lưu giữ những kỉ niệm  tại ngôi nhà chung - Mái nhà Nội trú trường Chu Văn An yêu dấu!



    Sống trong căn phòng nội trú với những thành viên nhí dễ thương. Các con coi tôi như là mẹ, là chị của chúng. Có những lần, tôi nghe các con nhao nhao gọi “mẹ ơi”, “chị ơi” mà không thể nhịn cười. Có nhiều lúc, các con rất đáng yêu, nhưng cũng có những lúc chúng làm tôi phải cau mày nhăn nhó như một “bà chằn”. Ngày cuối tuần là những ngày ngôi nhà của chúng tôi lặng hẳn đi, tôi cảm thấy lạnh hơn, buồn hơn. Chính những lúc đó, những kỉ niệm tràn ngập hình ảnh nhưng không có âm thanh lại lũ lượt ùa về trong cảm xúc.

    “Bé Còi” chăm mẹ!

    “Ơ kìa, trên giường có một người đang nằm mê man, hình như là đang sốt cao, lại có một cô bé nhỏ nhắn ngồi bên cạnh chườm khăn, lau khắp người, rồi bất giác lại chạy vòng quanh nhà lấy cái gì đó; hình như là cô bé chuẩn bị cháo cho người bệnh”. Thật cảm động!

    Có ai nghĩ rằng người nằm trên giường kia lại là tôi và cô bé nhỏ nhắn đó là một học sinh lớp 6. Tôi vẫn hay gọi bằng cái tên đáng yêu “Bé còi”. Nhớ lại, tôi vẫn không thể kìm được nước mắt. Những hành động của con lúc đó y hệt như lúc mẹ tôi chăm tôi bị ốm vậy. Bé còn nói với tôi “Khi ở nhà mẹ con bị sốt, con cũng làm như vậy đó cô ạ! Thẳm sâu trong trái tim trong sáng của con “Cô cũng là mẹ”.

    Ngày đáng nhớ!

    Lại kia nữa, trong căn phòng nhỏ, có một nhóm học sinh đang dàn hàng ngang rất đẹp mắt, trên tay còn cầm những tấm bảng. “Con chúc Cô…” “Con chúc Cô…” ...“Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam!”

    Một loạt những lời chúc ý nghĩa được nắn nót viết to đậm với nhiều phong chữ đa dạng. Mỗi lời chúc là mỗi sắc màu khác nhau, hài hước, tinh nghịch và đầy tình cảm đúng như tính cách các con vậy. Tôi đã khóc - Nước mắt của sự cảm động, hạnh phúc khôn tả. Đó là ngày “Nhà giáo” đầu tiên trong đời của tôi. Ngày tôi nhớ mãi về hình ảnh những đứa trẻ tinh nghịch với những lời chúc dễ thương, dạt dào tình cảm.

    Đến bây giờ, mái nhà Nội trú trường Chu Văn An thực sự đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi. Nơi tôi thấy ấm áp khi ở và luyến lưu, nhung nhớ khi xa. Nơi tiếp tục ghi hình những thước phim “kỉ niệm”. Chu Văn An - Nơi tôi mãi nhớ về!

    Nguyễn Thị My – Cán bộ Y tế

    Câu lạc bộ Sen Thanh

     


    Nguồn:trunghocchuvanan.edu.vn Copy link
    Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
    Click để đánh giá bài viết