• Hoạt động
  • Công đoàn - đoàn trường - đội TNPT
  • Lời yêu thương
  • A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

    Dòng nhật ký bất chợt

     Nhiều lúc tôi vùi đầu vào công việc, nhiều lúc tôi bỗng thấy căng thẳng, tôi nghĩ về chị , “Với chừng này việc thôi mà tôi đã như thế rồi, vậy chị thì sao? Với lượng công việc ...


    Đồng Hới, 23h00 ngày 16 tháng 01 năm 2015

    Một tuần nữa lại trôi qua thật nhanh! Những tuần gần Tết dường như là những tuần hối hả nhất năm bởi ai ai cũng vùi mình vào công việc. Hôm nay đã là thứ Sáu, học sinh đã về với gia đình, giờ này ở trường chắc chẳng còn ai…

    Trời dần khuya, từng cơn gió lạnh rít qua khe cửa làm tôi chỉ muốn kéo chú khỉ bông ấm áp về phía mình rồi chui vào chăn ngủ một giấc ngon lành. Hoà mình vào những điệu nhạc, vừa nghe tôi vừa tủm tỉm cười khi bất chợt nhớ lại một vài câu trả lời ngộ nghĩnh mà những cô cậu học trò của tôi trả lời trong bài thi Trạng Nguyên Chu Văn An lúc chiều.Ting ting…có một tin nhắn đến… tin nhắn níu tôi lại với bàn máy vi tính, cảm xúc ùa về khiến tôi muốn viết, viết về một người…

    Người đã giúp tôi biết được vị trí của mình, người cho tôi hiểu thế nào là giá trị bản thân để tôi không tự cao với những gì mình làm được, để tôi biết phấn đấu hơn nữa bởi người đó đã khiến tôi hiểu được rằng tài năng, kinh nghiệm hay thành quả chỉ là tương đối, rằng chỉ có sự cố gắng, nỗ lực của bản thân mới mãi mãi trường tồn, mãi mãi là thước đo đánh giá giá trị của một con người.

     

    Chị luôn bên cạnh chúng tôi, tiếp thêm niềm tin, nghị lực
    để vượt qua bao khó khăn thử thách

    Người đã rèn luyện cho tôi nhiều kỹ năng, sự bản lĩnh để đương đầu với thử thách, đối mặt với những khó khăn, để vượt qua những giới hạn của bản thân. Tôi tin chắc rằng, tôi của ngày hôm nay đã khác xa so với tôi của hai năm về trước, tôi trưởng thành như ngày hôm nay, một phần lớn là nhờ sự tôi luyện của chị, người mà tôi thầm mang ơn.

    Nhiều lúc tôi vùi đầu vào công việc, nhiều lúc tôi bỗng thấy căng thẳng, tôi nghĩ về chị , “Với chừng này việc thôi mà tôi đã như thế rồi, vậy chị thì sao? Với lượng công việc khổng lồ như vậy mà chị vẫn giải quyết được cơ mà….” Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi lại tiếp tục cố gắng, cố gắng để hoàn thành tốt công việc của mình. Chính nhờ những suy nghĩ đó mà tôi mới dần trưởng thành hơn bởi tôi nhận ra rằng không có gì là không làm được, chỉ là mình chưa biết cố gắng mà thôi, tôi vẫn tự an ủi mình như vậy mỗi khi thấy nản lòng.

    Người mà tôi luôn nể phục không chỉ bởi tài năng và tầm nhìn của chị mà còn là cách chị cư xử, quan tâm đến mọi người và cả những việc làm ý nghĩa mà chị dành cho xã hội. Người mà tôi biết chắc rằng, giờ này chị vẫn tập trung bên bàn máy vi tính, sửa cho chúng tôi từng câu chữ, xem từng bức ảnh và cả vô vàn những công việc khác…Những công việc mà có lẽ, với một giáo viên bình thường như tôi sẽ không hề biết tới. Tuy nhiên, tôi giám chắc rằng những công việc đó sẽ quyết định đến tương lai của chúng tôi, những anh chị em đang sống và làm việc dưới mái nhà Chu Văn An yêu dấu này.

    Hơn ai hết, chị là người chăm lo cho chúng tôi không chỉ về đời sống mà còn tạo điều kiện cho chúng tôi được học tập, được phát triển bản thân. Chị đối với tôi không chỉ là người chị cả mẫu mực của gia đình Chu Văn An, chị còn là tấm gương để tôi học hỏi, và điều quan trọng nhất khiến tôi quyết định gắn bó với nơi đây chính bởi sống cùng chị, tôi có được những cơ hội để hoàn thiện mình.

    Một điều tôi luôn ấp ủ trong lòng nhưng vẫn chưa có đủ dũng khí để bày tỏ với chị đó chính là lời cảm ơn sâu sắc nhất, lời cảm ơn tự đáy lòng mình. Tôi biết rằng, chừng nào tôi vẫn chưa làm chị yên tâm được thì chừng đó chị vẫn còn vất vả nhiều vì tôi. Biết bao tâm sự tôi muốn viết nên vậy mà vốn câu từ của tôi dường như chưa đủ, vậy nên, cuối những dòng nhật ký này, tôi chỉ muốn nhắn gửi đến chị rằng: “Chị à! Em cảm ơn chị nhiều lắm! Chị hãy luôn tin tưởng ở chúng em như chúng em đặt trọn niềm tin nơi chị, chị nhé!”

    Khánh Quyên – Bí thư Đoàn trường


    Nguồn:trunghocchuvanan.edu.vn Copy link
    Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
    Click để đánh giá bài viết